Nhớ Phạm Đình Chương

Phan Lạc Phúc

Không hiểu sao chỉ mới nghĩ tới mùa Xuân, lòng người như đã mở hội! Có lẽ hội từ dân gian ngàn xưa, hay hội từ đất trời hòa cùng cảnh sắc thiên nhiên. Trong Xuân, lâng lâng hồn thường thoát ra những thanh âm tiết điệu hoà nhịp cùng nhân gian.

Cố nhạc sĩ Phạm Đình Chương, một trong những người có những rung cảm xuân tuyệt vời nhất. Xuân trong ông đã tạo nên những âm điệu bất tử … bất tử…

Xuân nào mà chẳng nghe “Ly Rượu Mừng” nồng nàn hạnh phúc, “Đón Xuân” tươi vui, “Lá Thư Mùa Xuân” chan chứa tình…

Nhưng “Xuân Tha Hương” của ông sao mỗi lần nghe mỗi lần da diết, như chung cho những kẻ nhớ nhà, nhớ quê, mỗi độ xuân về! VCH đã lựa nhạc phẩm này hòa cùng những cảnh sắc từ ống kính của mình, để diễn tả tâm tư cho riêng mình chăng? Hình ảnh làng quê xa xưa miền Bắc, những cây cành nụ xuân chớm hé nhụy, nắng óng ả như tơ vàng quyện không gian. Ôi cảnh chứa chan xuân hòa cùng giọng hát trầm ấm của Sĩ Phú, giọng hát thật êm nhẹ, nhịp nhàng kể lể.

“Ngày xưa xuân thắm quê tôi.
Bao nhánh hoa đời đẹp tươi.
Mẹ tôi sai uốn cây cành, vun sới hoa mùa xinh xinh…”

Xưa Nay hoà nhập, rưng rưng kỷ niệm trào dâng, trong xuân người mẹ hiển hiện tâm trí đầu tiên .

“Thời gian nay quá xa xăm.
Tôi đã xa nhà đầm ấm.
Sống bao xuân lạnh lẽo âm thầm!”

Bối cảnh không gian, Phạm Đình Chương theo tiếng gọi lên đường, xa nhà đã “sống bao xuân lạnh lẽo âm thầm”. Vắng xa, ông giống người xưa ,”xót nhà huyên quạnh quẽ đã lâu”, thương người mẹ già tựa cửa ngóng trông.

“Và xuân thay áo mấy mùa đợi chờ.
Mắt huyên lệ rưng rưng sầu héo đến bao giờ….”

Người nhạc sĩ tài hoa đã trải nỗi lòng mình qua ý nhạc lời như thơ chan đầy cảm xúc. Toàn bộ lời như một bức tranh ngoại cảnh hòa cùng hồn người thật ăn ý. Người nghe tới đâu thấm tới đó, thấm mãi cho tới khi dòng nhạc đã ngưng khi nào không hay. VCH cảm nhận điều này, xen những hình chụp có tâm hồn mình trong đó để cố hoà cùng ý nhạc lời buồn như thơ Phạm Đình Chương. PPS thật linh hoạt, cảnh sắc toát ra hơi xuân trong sáng vô ngần. Những con đường, những phiên chợ xuân nơi đầu làng dưới gốc cây, những thiếu nữ yếm thắm quai thao xinh tươi. Những hàng cau già cao vút thách đố tang thương cùng năm tháng chơ vơ quạnh quẽ dọc ao hồ vắng lặng, hiu hắt làm sao! Có cả mây ngang phủ núi Tần Lĩnh của kẻ đi xa trở về không biết phương hướng nhà xưa của mình nơi nao!

Lắng đọng nghe giọng Sĩ Phú, ngắm nhìn hình VCH, “Xuân Tha Hương” quả thật buồn, nhất là trong tiết trời đông buốt giá, đã sống xa quê bao năm mòn mỏi trông chờ….
Xin cám ơn Vũ Công Hiển, người luôn muốn mang vẻ đẹp tâm hồn đến cho bằng hữu.
TNT

Nhạc sĩ Hoài Bắc Phạm Đình Chương ra đời tại Hà Nội ào năm 1929, trong một gia đình nghệ sĩ, học Trường Bưởi, tản cư vào Thanh Hóa sau Toàn Quốc Kháng Chiến chống Pháp 1945. Sáng tác nhạc trước tuổi 20, ông là tác giả những ca khúc dân tộc như Tiếng Dân Chài, Ly Rượu Mừng, Hội Trùng Dương, hay những sầu khúc nhạc phổ thơ như Nửa Hồn Thương Đau, Mắt Biếc, Mộng Dưới Hoa, Người Đi Qua Đời Tôi …

Tới Hoa Kỳ được ít năm, Phạm Đình Chương từ trần tại Quận Cam, California vào ngày 13 tháng 7 năm Tân Mùi, nhằm ngày 22 tháng 8 năm 1991. Bài dưới đây của nhà bình bút Phan Lạc Phúc, hay Ký giả Lô Răng, một bạn học của nhạc sĩ từ Trường Bưởi, được viết ngay sau khi có tin buồn.

Chuông điện thoại réo lên trong đêm khuya. Một cú phone từ bên kia Thái Bình Dương, từ Mỹ báo tin: “Phạm Đình Chương đã mất rồi, Hoài Bắc không còn nữa”. Tôi đặt phone xuống mà thấy đêm khuya thêm vắng lặng mênh mông. Ở cái tuổi mình, trên 60, cái ranh giới tử sinh thật là mờ ảo, ở đấy rồi đi đấy, còn đấy mà mất đấy. Thành ra ít lâu nay, tôi cứ phải làm một con tính trừ thê thảm. Mấy năm trước mất Thanh Nam, rồi Vũ Khắc Khoan, bây giờ Phạm Đình Chương – Hoài Bắc. Già thì càng cần có bạn, mà bạn già thì càng ngày càng thưa thớt. Tôi đi cải tạo 10 năm, rồi sống nín thở trên 6 năm, vừa mới lặn ngòi ngoi nước sang được đến đây thì bạn đã đi vào tịch mịch. Bạn ta Phạm Đình Chương đã đi thật rồi, một người viết ca khúc tầm cỡ của Việt Nam đã mất, ngôi sao bản mệnh của Ban Hợp Ca Thăng Long đã tắt.

Đọc Thêm…